Nhân Khánh

Chi tiết việc công an bắt giữ Blogger Huỳnh Thục Vy

Ảnh: Truyền Thông Chúa Cứu Thế - VRNs : Blogger
Huỳnh Thục Vy và các bạn bị công an bắt giữ tại Sài Gòn
trong lúc biểu tình chống TQ hôm 1/7/2012.
Sau khi bị công an Quảng Nam vào Sài Gòn bắt đưa lên xe giải đi, blogger Huỳnh Thục Vy đã được trả tự do vào tối thứ Năm 5/7. Vừa về đến nhà, Huỷnh Thục Vy đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt, thuật lại những gì đã xảy ra với Chị trong những ngày qua.
Khủng bố tinh thần
Nhân Khánh: Chào Blogger Huỳnh Thục Vy,


vừa qua chúng tôi được biết chị bị công an bắt giữ tại phường Tân Quy, quận 7, Sài gòn. Chị có thể chia sẻ với thính giả Đài Á châu Tự do về những chi tiết của việc bắt bớ này hay không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ, tôi xin chào tất cả quý vị thính giả Đài Á châu Tự do. Mọi việc diễn ra từ ngày 1/7 đến giờ quá nhiều, hầu như tôi nhớ rất ít, nhưng sẽ cố gắng chia sẻ với mọi người. Sáng ngày 4/7, tôi nhận được giấy mời lên làm việc ở đồn công an phường Tân Quy, quận 7, Sài Gòn. Sau khi tôi làm việc ở đó suốt 3 giờ đồng hồ, thì khoảng 11 giờ 30’ thì tôi với anh Duy (người chồng đã đăng ký kết hôn) định sẽ về.

Bước ra thì thấy 2 chiếc xe của công an Quảng Nam đậu ở đó, anh Duy thì kéo con về, người ta thì giằng tôi lại. Họ bỏ tôi lên xe, chở ra khỏi phường Tân Quy, rồi đi biệt luôn. Tôi không nhớ là mình đã đi qua đường nào, song cuối cùng tôi biết là đang trên quốc lộ hướng về Quảng Nam.


Rất nhiều câu mà tôi cho là những việc họ đã biết rồi; nhưng họ cố tình khủng bố tâm lý và hành hạ tôi. Cho nên họ cứ hỏi đi hỏi lại những câu hỏi giống nhau.

Blogger Huỳnh Thục Vy

Họ chở tôi họ đi rất nhanh, người ta khủng bố tinh thần, có rất nhiều nhân viên an ninh trên xe. Đến ngày 5/7 vào lúc 5 giờ sáng, họ đỗ xe tại đồn công an của thành phố Tam Kỳ. Sau đó, lúc 7 giờ thì tôi lại làm việc với an ninh của phòng PA 61 tỉnh Quảng Nam, chứ không phải là công an của thành phố Tam Kỳ.

Người ta thẩm vấn tôi liên tục và hỏi rất nhiều câu. Rất nhiều câu mà tôi cho là những việc họ đã biết rồi; nhưng họ cố tình khủng bố tâm lý và hành hạ tôi. Cho nên họ cứ hỏi đi hỏi lại những câu hỏi giống nhau.

Họ hỏi tôi về mục đích viết bài, về mục đích biểu tình; về làm sao biết được thông tin biểu tình, về làm sao anh chị em họp bàn nhau thế nào; có sự đồng ý của ba không; tạm trú ở trong Sài Gòn ở đâu, với ai…

Những câu hỏi liên quan cá nhân như địa chỉ email, địa chỉ skype, password thì tôi không trả lời cho họ. Và các câu hỏi liên quan tới các mối quan hệ bạn bè, tôi cũng không trả lời.

Người ta còn gài tôi vào tình huống là nói những điều chống lại bạn bè. Ví dụ như nói về cô Bùi Hằng, để người ta hạ uy tín cô Bùi Hằng. Anh an ninh tỉnh Quảng Nam đã nói: Khi em so sánh chị Bùi Hằng với em là em đã tự hạ thấp mình. Em có biết chị ta xuất thân từ đâu không?

Tôi đã trả lời rằng: Người ta cao quý không phải do người ta bắt đầu từ hoàn hảo, mà người ta cao quý bởi vì người ta hướng tới cái hoàn hảo. Bây giờ tôi không biết quá khứ của chị ấy như thế nào, cách rõ ràng. Nhưng bây giờ chị ấy là một người biểu tình yêu nước, là người đấu tranh cho một điều tốt đẹp thì bây giờ chị ấy là người cao quý.

Đến 9 giờ 30’ tối hôm qua, tôi mới về tới nhà. An ninh chở tôi về bằng xe mười mấy chỗ ngồi. Người ta bỏ tôi giữa đường trong đêm tối, bỏ cách nhà tôi mấy cây số để tôi đi bộ về nhà. Thực sự, tôi thấy cách làm việc của công an cộng sản Việt Nam rất là côn đồ. Tôi thực sự rất là xấu hổ và cảm thấy mình mất lịch sự khi mình nói ra những câu như vậy với quý vị thính giả.

Nhân Khánh: Theo những gì chị vừa cho chúng tôi biết thì chị phải làm việc liên tục với cơ quan an ninh. Thế thì tình hình sức khỏe và chuyện ăn uống của chị, được giải quyết như thế nào ạ ?

Huỳnh Thục Vy: Trong suốt quá trình thì người ta cho tôi ăn rất ít, có thể nói là bị họ bỏ cho đói khát. Uống cũng rất ít, họ chỉ cho tôi ăn một chén cháo thôi, không đủ no. Tôi cảm thấy rất là mệt mỏi khi bị thẩm vấn liên tục, phải nói chuyện một lúc với nhiều người. Tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ nói chuyện với một người theo đúng nguyên tắc đối thoại, nhưng người ta cố gắng ép tôi nói.

Bắt người không lý do

Nhân Khánh: Theo thông tin mà chúng tôi nhận được thì công an Quảng Nam bắt chị với lý do không thi hành quyết định hành chính, sự thật như thế nào?

Huỳnh Thục Vy: Thực sự thì họ cũng không nói bắt tôi vì lý do gì. Tôi có hỏi nhưng người ta không nói. Tôi chỉ đoán rằng, người ta sợ Chủ nhật tuần tới, tôi lại đi biểu tình. Nên người ta phải bắt tôi về Quảng Nam, rồi giao cho công an xã Tam Phú, nơi tôi đang tạm trú để quản lý trong suốt thời gian này.
Người dân biểu tình chống TQ tại Sài Gòn hôm 1/7/2012. Hình: FB NguyenVanhung.

Khi đi biểu tình, tôi muốn góp phần nhỏ bé của mình vào việc thể hiện lòng yêu nước cùng với tất cả mọi người. Vào đồn công an, người ta hỏi tôi là tham gia biểu tình, tổ chức biểu tình, hay khuyến khích mọi người biểu tình.

Thực ra, tôi không đứng đầu gì cả. Đây là cuộc biểu tình tự phát, không ai là người lãnh đạo cuộc biểu tình này. Mọi người đi biểu tình để thể hiện lòng yêu nước của mình. Đó là những công việc tự nguyện.

Nhân Khánh: Sau khi chị bị bắt một loạt bài viết loan tải trên mạng nêu lên trường hợp của chị trong đó có cả dư luận quốc tế, đặc biệt của cơ quan Southeast Asian Press Alliance (Liên đoàn báo chí Đông Nam Á). Chị nghĩ sao về những hỗ trợ nhanh chóng này?

Huỳnh Thục Vy: Nhờ các cô chú bác trong nước cũng như hải ngoại, đã quan tâm yêu thương tới tôi từ lâu nay. Khi thấy con gặp nạn, các cô chú bác đã tận tâm giúp đỡ. Trong lòng tôi rất là cảm ơn mọi người và trong cuộc đời này, tôi không biết lấy gì để đền đáp ân tình đó.

Nhân Khánh: Chúng tôi xin phép hỏi chị câu cuối cùng: chị có suy nghĩ gì về những việc mình đã trải trong mấy ngày qua ? Chị có tiếp tục bảo vệ chính kiến, tiếp tục thực hiện quyền tự do công dân của mình trong tương lai không?


Tôi nói với người ta rằng, anh ở Việt Nam rồi đi đá bóng, vậy anh sẽ tuân thủ cách đá bóng của Việt Nam hay là anh tuân thủ quy tắc đá bóng mà được toàn thể thế giới công nhận.

Blogger Huỳnh Thục Vy

Huỳnh Thục Vy: Tôi nghĩ tất cả những gì tôi làm để thực hiện các quyền cơ bản của con người. Người ta bảo tôi là làm trái pháp luật Việt Nam, rằng pháp luật Việt Nam là khác với pháp luật các nước khác.

Người ta nói rằng, tôi đang ở trên đất Việt Nam thì phải tuân thủ pháp luật Việt Nam. Nhưng tôi nói với người ta rằng, anh ở Việt Nam rồi đi đá bóng, vậy anh sẽ tuân thủ cách đá bóng của Việt Nam hay là anh tuân thủ quy tắc đá bóng mà được toàn thể thế giới công nhận. Người ta không trả lời được cho tôi câu hỏi này.

Khi mà mình không sai thì không có việc gì phải dừng lại; dù phải chịu đàn áp, chịu bắt bớ, câu lưu. Trong thời gian trước mắt sắp tới thì tôi có một đám cưới phải lo, không biết trong tình hình như vậy, tôi có thực hiện được đúng lịch cưới của mình không.

Hiện tại, các anh chị em chúng tôi bị thu nhiều máy tính mà chúng tôi phải nhịn ăn nhịn mặc để mua. Chúng tôi thực sự bây giờ rất là khó khăn. Nhưng tôi xin khẳng định với mọi người rằng, niềm tin của tôi về một nỗ lực đấu tranh không ngừng để làm cho Việt Nam tốt đẹp hơn, trong lòng tôi vẫn không dứt.

Nhân Khánh: Xin cám ơn blogger Huỳnh Thục Vy với những với những chia sẻ trong cuộc phỏng vấn hôm nay.
Nhân Khánh, thông tín viên RFA

Không có nhận xét nào: